TRỐN PHI: GIA, MAU KÝ LÊN HƯU THƯ

*

*
Xem hướng dẫn
Link download:
*
ePub
*
Mobi/PRC A4A5A6 - xem thông tin ebook
ắn lại ôm thiếu phụ vào lòng, Tiêu Sơ Âm nghe lồng ngực hắn bật cười, hận cần thiết chui đầu xuống đất. Hoàn cảnh hiện giờ mà phân bua với những người khác quả thật và đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa.

Bạn đang xem: Trốn phi: gia, mau ký lên hưu thư


“Vương gia, bọn họ đã…” Họ sẽ ly hôn, ngựa giỏi không ăn cỏ cũ, cho dù là ăn đi nữa, ai hiện tượng cỏ như phái nữ đây phải ngoan ngoãn ngóng hắn tới ăn.
“Chúng ta đã hòa ly rồi.” Hắn nói cầm lời nàng, tiếng cười cợt kìm nén trong lồng ngực khiến cho nàng cảm xúc nguy hiểm.
Nghe lời này từ miệng hắn, thanh nữ cứ cảm thấy kỳ lạ. Chuyện này đã khôn cùng rõ ràng, bị hắn nói lại sở hữu theo chút ái muội.
Trong ban đêm hô hấp của hắn phả bên trên đầu nàng, hương vị ấm áp thuộc về hắn tràn trề trên chóp mũi. Lòng nàng bỗng nhiên run rẩy, hai đụn má ửng hồng.
Đột nhiên, bạn nữ nghĩ mang lại một chuyện nghiêm trọng, ban đầu trong người có độc chỉ nghĩ cho chuyện buồn bã té xĩu, sau khoản thời gian tỉnh dậy bị hắn lừa vào mật thất, chẳng hiểu vị sao lại rơi vào tiểu tô thôn như thế ngoại đào nguyên, tiếp này lại phát hiện nay huyết sắc đẹp ngọc bội và cách biệt về, thiếu phụ lại xem nhẹ một chuyện khôn cùng quan trọng
Chả trách Vũ Văn bốn Dạ lại cười sáng lạn như vậy, cỗ dạng như mong nói bạn nữ không thể thoát ra khỏi lòng bàn tay của bổn vương.

Xem thêm:


“Hưu thư!” thanh nữ chìa tay ra đòi, lúc vội vã lại quên chuyện này, hiện thời nhớ tới, cảm thấy tín đồ này từ bé dại đến mập đều uống mực nhưng sống, một bụng đen tối!
Hắn cúi đầu chú ý bàn trắng tay nõn mơ hồ nước của nàng, ai oán cười nhấc năm ngón tay gãi vơi vào lòng bàn tay nàng, cười hỏi: “Hưu thư gì?”
Hành hễ của hắn khiến bàn tay thiếu nữ run lên, nữ giới chỉ cảm xúc mặt tương đối nóng thời gian nãy hiện giờ như thiêu đốt, nhì tai đỏ ửng, thằng nhãi ranh này học được thủ đoạn này ở chỗ nào chứ!
“Hưu thư của ta!” bạn nữ nắm chặt tay lại chỉ dẫn sau lưng, cằm áp vào ngực hắn đòi hưu thư, tiếp nối mới ý thức được hễ tác nũng nịu của mình, chính vì như thế liền ngửa fan ra, nhưng mà cánh tay Vũ Văn bốn Dạ còn đặt ngang hông nàng, thiếu nữ có ngửa thế nào cũng không ngửa ra được. Y như Tôn Ngộ không không thể ra khỏi bàn tay Như Lai, thanh nữ cũng chỉ có thể học tôn hầu tử đái một kho bãi tỏ vẻ coi thường bỉ.
Tiêu Sơ Âm sửng sốt, vừa rồi nàng cũng chỉ buột mồm nói vậy thôi, mặc dù sao chỉ việc nàng không hẳn là vương vãi phi của hắn, hưu thư gì đó đối với nàng chỉ là giấy hội chứng nhận, có cũng khá được mà không có cũng không sao. Thanh nữ không chịu trói buộc vị lễ nghi phong kiến thời thượng cổ nên ảnh hưởng không hề lớn.
Đưa tay đoạt lấy bức thư tinh xảo, thanh nữ liền nhét vào vào tay áo, quay khía cạnh nói: “Cứ như vậy họ sẽ ko còn bất kỳ liên quan lại gì nữa. Sau đây huynh đi đường dương quan tiền của huynh, ta đi mong độc mộc của ta.” Nghĩ một chút vẫn thấy không chủ yếu xác, sửa lại: “Ta đi đường dương quan liêu của ta, huynh đi cầu độc mộc của huynh.”
Vũ Văn tư Dạ lại đột nhiên nói: “Đại phu tị tị ta và bạn nữ cô nam quả phái nữ ở bình thường một chỗ, chắc rằng bên ngoài lúc này đã thành một con phố máu rồi, nữ giới xem hưu thư đi, đừng tấn công mất.”
Hắn nỗ lực ý bảo đàn bà xem, cùng với tính cánh của đàn bà sẽ cố ý không xem, mà lại Tiêu Sơ Âm lúc này không biết bao gồm phải trơ tráo gân giỏi không, hưu thư đang để vào nửa chừng lại mang ra, thuận tay thay huyết sắc ngọc bội gửi Vũ Văn bốn Dạ chiếu sáng, bạn dạng thân thì mở hưu thư: “Cũng được, sau đây đỡ nên sinh ra chuyện rắc rối.”
Tay đã mở dây lụa đỏ trên hưu thư bất chợt dừng lại, trong tim bĩu môi thầm mắng Vũ Văn tứ Dạ thiếu hiểu biết nhiều phong tình, một giây trước còn nói phù hợp nàng, vậy nhưng một giây sau đã chuyển hưu thư cho nàng, lời nói của phái nam nhân này quả thật thiết yếu tin được!
“Hoa Thụy Bình Uyên vương phủ…” Ánh sáng sủa của ngọc bội bao gồm hạn, thiết yếu chiếu sáng toàn bộ, nàng dịch rời hưu thư theo ánh nắng trong tay Vũ Văn tư Dạ, trong thư bao gồm một vài chữ phồn thể, nàng không biết, chỉ tìm tên Tiêu Sơ Âm…Tiêu Sơ Âm…
Tay dời dời, bất tri bất giác càng ngày càng đến gần mặt Vũ Văn tư Dạ, chính vì như thế Vũ Văn tứ Dạ ngay tức khắc nhân tiện làm chút chuyện phái nam nhân đều bắt buộc làm.
Ngón trỏ Vũ Văn bốn Dạ va nhẹ môi mình, cười vừa lòng phát biểu cảm giác sau khi nếm thử: “Mùi vị không tệ.”
Môi thanh nữ giật giật, cảm thấy ban nãy hắn hôn dịu môi nàng, đậy được môi đàn bà nhưng không che được giờ than khẽ của nàng, vì chưng thế, một giờ ưm khiến cho người ta đỏ mặt đã phát ra từ mồm nàng.
Mẹ nó! trước đây nàng không nhạy cảm như vậy…Chỉ một nụ hôn và lại bật ra tiếng, thật xứng đáng khinh! Tiêu Sơ Âm, xin phép được khinh thường mày!
Cũng may khôn cùng nhanh thanh nữ đã kiếm được thứ bao gồm thể biến hóa đề tài: “A, thấy rồi, tên….” cô gái nói tiếp: “Nữ quyến Tống Y Y Bình Uyên vương vãi phủ…”
Nàng nghĩ cả buổi new nhớ ra là tam phu nhân ý muốn giết đàn bà để tranh thủ tình cảm, lại bị bỏ dung.Vũ Văn tư Dạ ghét bạn bị bỏ dung, nhân tiện bỏ cô bé ta luôn luôn sao? Đây cũng là ko kể ý mong của nàng, nàng cho rằng hắn dù không ham mê cũng chưa đến mức đuổi tín đồ ta ngoài phủ.
“A? Đây chưa hẳn của nàng.” Hắn thưởng thức dứt hương vị trên môi nàng, lại nghĩ ra ý kiến với vành tai nàng, quay phương diện kề ngay cạnh lại, khẽ cười cợt nói: “Vậy chị em xem đặc điểm này đi.”
Tiêu Sơ Âm hồ nước nghi quan sát nhắn, gửi tay nhận: “Ta nói vương vãi gia này, đồ tùy thân của tín đồ ta hồ hết là phần lớn thứ nhằm hộ thân, huynh thì ngược lại, lấy theo nhì bức hưu thư…”
Nàng còn chưa nói xong, Vũ Văn tứ Dạ lại liên tiếp kéo ra mấy hưu thư tương đương vậy, vừa lấy vừa nói: “Ta sợ hãi sau này phiền toái nên viết chung, chị em tìm xem bao gồm của người vợ không.”
Tiêu Sơ Âm khóc ko ra nước mắt, vương Gia, trong ống tay áo ngài chung cuộc là chứa bao nhiêu hưu thư hả…Thế này không biết bao gồm bao nhiêu người mong đào mộ phần tiên tổ của nữ ra nhưng mà chửi!
Liễu Nguyệt Điệp, Sở Nhu, trằn Vân San, Lý Uyển Mộng, mắt nữ giới xem mang đến mù, hiệu quả lại thấy được một cái tên khiến cho nàng mở to mắt há hốc mồm…Thẩm Nhược Vân?
Hít một ngụm khí lạnh, Tiêu Sơ Âm còn không tiêu hóa nổi vì sao hắn lại mang theo nhiều hưu thư như vậy, bỗng nhiên nghe các giọng nói tám chín phần là hắn vậy ý: “A, quên viết cho chị em rồi.”
Trốn Phi: Gia, Mau cam kết Lên Hưu ThưLạc ThanhTrốn Phi: Gia, Mau cam kết Lên Hưu Thư - Lạc Thanhhttps://americansamurai.net/story.php?story=tron_phi_gia_mau_ky_len_huu_thu__lac_thanh